Tình trong như đã, mặt ngoài còn e

79 Lượt xem | Được viết bởi: Hà Banana | Ngày đăng: 15 Tháng Năm, 2020

Yêu nhau nhưng không thể nỏi ra “tình trong như đã mặt ngoài còn e“, mình và cậu ấy là bạn học chung cấp 3. Ngày xưa khi còn đi học bạn ấy thích mình, luôn ở bên cạnh chia sẻ và quan tâm mình, nhưng lúc đó mình đã có người yêu nên mình chỉ xem cậu ấy là bạn, cậu ấy cũng chưa bao giờ tỏ tình chỉ âm thầm bên cạnh mình.

Ra trường đã được 4 năm rồi, trong suốt 4 năm ấy 2 đứa mình vẫn liên lạc với nhau như bạn bè bình thường, thời điểm mình chia tay người yêu cấp 3 vì người yêu phản bội, cậu ấy đã luôn bên cạnh lắng nghe, chia sẻ tâm sự với mình, chưa bao giờ cậu ấy bỏ mặc mình. Hai đứa thân thiết và thân thuộc, đối với cả hai đứa đối phương đóng một vai trò rât quan trọng trong cuộc sống, đến mức ko thể thiếu nhưng cũng ko thể yêu vì sợ mất tình bạn này.

Cách đây hơn 1 năm, cậu ấy có người yêu và chuyển về Đắc Nông để sinh sống với người yêu, mình thì vẫn ở Sài Gòn. Người yêu cậu ấy lớn hơn cậu ấy 4 tuổi, và là một người rât nóng tính. Cho nên từ khi cậu ấy có người yêu mình đã hạn chế liên lạc với cậu ấy đi rất nhiều, đương nhiên mình và cậu ấy vẫn nói chuyện với nhau khi thực sự cần thiết.

Yêu nhau được hơn 1 năm, cậu ấy bắt đầu tâm sự với mình rằng cậu ấy cảm thấy mệt mỏi, vì người yêu cậu ấy là người nóng tính. Mỗi lần cãi nhau chị ấy thường hay chửi bới và đuổi cậu ấy đi, cắn và dùng dao lam rạch tay cậu ấy, còn ghen tuông và kiểm soát cậu ấy, chặn hết tất cả đồng nghiệp nữ của cậu ấy trên Facebook. Cậu ấy nhiều lần chia tay nhưng vì còn thương nên không nỡ và không dứt khoát nổi.

Tình trong như đã, mặt ngoài còn e
Tình trong như đã, mặt ngoài còn e

Cho đến một ngày ba của mình bị bệnh nặng, phải nhập viện phẫu thuật. Thời điểm này do mình bận chăm sóc cho ba, nên cũng ít liên lạc lại với cậu ấy. Cũng vì mình sợ người yêu cậu ấy hiểu lầm, rồi gây rắc rối cho cậu ấy. Cậu ấy biết được tin ba mình bệnh, trốn người yêu bắt xe từ Đắc Nông lên Sài Gòn giữa khuya, để vào bệnh viện thăm ba mình.

Cậu ấy lên Sài Gòn đột ngột ko báo trước nên mình cũng khá bất ngờ, cậu ấy phụ mình chăm ba ở bệnh viện một tuần. Từ việc vệ sinh cá nhân cho ba mình, thay tã cho ba, cậu ấy đều làm hết. Mình rất cảm động, và mình nhận ra rằng mình đã có tình cảm với cậu ấy từ lúc nào không hay. Cậu ấy thân thuộc với mình và dường như ko thể thiếu trong cuộc sống mình. Nhưng khi mình nhận ra được điều đó, mình đã giấu đi, vì mình ko muốn chen vào cuộc tình của cậu ấy, cũng như không muốn cậu ấy thêm khổ sở.

Cậu ấy hay hỏi mình là “mày nghĩ tao có nên dứt khoát với người yêu tao không, tao mệt mỏi lắm rồi nhưng không nỡ bỏ“ mình nói rằng, cậu hãy làm lành với người yêu và sống thật vui vẻ với người yêu đi. Từ lúc cậu ấy từ Sài Gòn về lại Đắc Nông, cậu ấy và người yêu thường xuyên xung đột, họ sống chung với nhau cho nên mỗi lần cãi nhau cậu ấy đều bị người yêu đuổi ra khỏi nhà vào lúc 2~3h sáng.

Mỗi lần như vậy cậu ấy đều gọi cho mình và bảo rằng mệt mỏi. Cậu ấy buồn, bỏ đi lang thang ngoài trời mưa và bị xỉu phải nhập viện. Mình đón xe từ Sài Gòn lên để thăm cậu ấy, lúc ấy mình cảm thấy rất xót xa và đau lòng, và một lần nữa mình biết chắc tình cảm của mình đối với cậu ấy không đơn thuần chỉ là tình bạn.

Cậu ấy và người yêu hiện tại đang cãi nhau, và họ không gặp mặt nhau một tuần rồi. Cậu ấy bảo với mình rằng cậu ấy mệt mỏi, nhưng vẫn thương và không bỏ được. Còn mình thì lại cảm thấy rất đau lòng “tình trong như đã mặt ngoài còn e” vì mình đã thương, nhưng lại không thể nói ra thành lời.

==> Theo dõi trang Blog tâm sự của Shop Chuối Vàng để cập nhật các câu chuyện về tình yêu và gia đình mỗi ngày bạn nhé.